Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Say với sức trẻ xây đảo ở Trường Sa

Tóm tắt: 

(ICTPress) - Một không khí lao động khẩn trương đầy trách nhiệm giữa biển cả mênh mông và dưới cái nắng chói chang của nắng hè, công trường trên đảo Phan Vinh B dường như cũng cuốn chúng tôi lây theo cảm giác hăng say ấy…

Một không khí lao động khẩn trương đầy trách nhiệm giữa biển cả mênh mông và dưới cái nắng chói chang của nắng hè, công trường trên đảo Phan Vinh B dường như cũng cuốn chúng tôi lây theo cảm giác hăng say ấy…

Ở Trường Sa không phân chia thành bốn mùa như đất liền, mà chỉ có mùa mưa và nắng thay phiên nhau một cách không rõ rệt. Ngoài ra, mỗi một năm có hàng trăm cơn bão lớn nhỏ hình thành giữa biển Đông, khiến quần đảo này còn có một cái tên đầy kiêu hùng khác: quần đảo bão tố.

Đảo chìm Phan Vinh B là một trong những đảo chìm của quần đảo Trường Sa. Khác với những đảo chìm khác, Phan Vinh B đang được đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng cho đảo. Một công trường tấp nập giữa biển khơi sẽ tạo cho Phan Vinh một diện mạo mới.

Hàng ngàn bao tải cát được đưa xuống bãi san hô ngầm để lấy mặt bằng xây dựng công trường

Những chiến sỹ công binh phần lớn ở độ tuổi ngoài 20 - cái tuổi “bẻ gãy sừng trâu” miệt mài lao động. Dường như, nắng gió, biển mặn không làm chậm lại không khí lao động hăng say.

Những chiến sỹ công binh Hải quân có nhiệm vụ xây dựng các công trình trên các đảo
Những chiếc xuồng máy chờ những bao tải đất đá từ tàu hàng neo cách đó vài trăm mét

Ra thăm đảo Phan Vinh B ngoài các đồng chí lãnh đạo của Bộ Tư lệnh Hải quân, một số nhà báo, nhà đài… còn có nhóm các nữ văn công và nhạc sỹ Đình Thậm - Giám đốc Nhà hát Trưng Vương - Thành phố Đà Nẵng. Một cuộc “liên hoan” văn nghệ giữa giờ giải lao giống như làn gió mát lành từ đất liền thổi ra, làm vợi bớt những ngột ngạt của nắng hè Trường Sa.

"Sân khấu" được "dựng" trên công trường, giữa đảo...
...các chiến sỹ quây hình chữ U xung quanh nhạc sỹ Đình Thậm và các nữ văn công.
Những bài hát được biểu diễn bởi những nghệ sỹ từ đất liền, như cơn gió mát xua đi những mệt mỏi, vất vả trên gương mặt các chiến sỹ trẻ

Một nhóm chiến sỹ phụ trách công việc điều khiển hai chiếc xuồng máy chở những bao tải đất đá từ chiếc tàu hàng neo đậu cách đó vài trăm mét. Hơn chục chiến sỹ ngâm mình dưới biển đưa những bao tải đất này xuống để tiếp tục tạo thành một mặt bằng. Một cầu tầu sẽ được xây dựng tại đây.

"Sân khấu” được “dựng” ngay trên công trường, giữa biển khơi, gió lộng và nắng trưa chói chang. Khoảng 40 chiến sĩ xếp thành vòng chữ U quây xung quanh nhạc sỹ Đình Thậm và các nữ văn công. Người nhạc sỹ tóc hoa râm biểu diễn liền một lúc gần chục bài hát, những ca khúc về biển cả, tình yêu, những bài hát về quê hương, đất nước… Anh cũng là người ôm đàn dạo nhạc cho các đồng nghiệp của mình hát tặng các chiến sỹ đảo Phan Vinh giữa trưa nắng chói.

Chỉ một thời gian ngắn, sau khi công trình hoàn thành, nó sẽ tạo cho đảo chìm Phan Vinh B một diện mạo mới.
Cả người hát và người nghe đều “cháy” hết mình. Xung quanh “sân khấu”, công trường vẫn ngổn ngang máy móc, sắt thép, xi-măng, những bao tải cát chất thành một quả núi nhỏ… Chỉ một thời gian không xa, Phan Vinh sẽ có thêm những công trình mới, để “pháo đài” Phan Vinh thêm vững chãi giữa biển khơi lồng lộng.

Kiên Trung

VietnamNet
Ảnh: 
Chuyên mục chính: 
Chuyện dọc đường

Link to full article

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Tham quan Địa đạo Khe Trái ở Thừa Thiên – Huế

Địa Đạo Khe Trái là một trong những di tích lịch sử chứng minh hùng hồn sự kiện lịch sử đặc biệt điển hình của quân và dân Trị Thiên Huế trong quá trình chuẩn bị, chiến đấu và kết thúc chiến dịch tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân Mậu Thân 1968.

Địa đạo là một kiểu trụ sở của Bộ chỉ huy chiến dịch, một kiểu “Cơ quan” của Quân khu, của Khu ủy và Thành uỷ Huế được xây dựng ở vùng rừng núi, góp phần làm phong phú và đa dạng các loại kiểu Địa đạo của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thể hiện sự thông minh, sáng tạo của Công binh Quân khu Trị Thiên Huế trong việc xây dựng căn cứ cách mạng, làm giàu thêm kho tàng nghệ thuật quân sự, nghệ thuật chiến tranh nhân dân của quân đội ta.

Địa đạo Khu Uỷ Trị Thiên Huế nằm ở đồi 160 (đồi nằm ở độ cao 160m so với mặt nước biển) thuộc địa bàn phường Hương Vân, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế.Ngoài trọng trách là cơ quan tối cao chỉ huy cuộc tổng tấn công nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 trên chiến trường Trị Thiên Huế, là chiếc cầu nối giữa ý đồ chiến lược của Trung ương và thực tế chiến trường. Khu uỷ Trị Thiên Huế đã sử dụng địa đạo như một đại bản doanh, nhất là thời kỳ chuẩn bị và sau chiến dịch Xuân Mậu Thân 1968, tại địa đạo này đã diễn ra nhiều cuộc họp quan trọng của Khu uỷ Trị Thiên Huế. Địa đạo có 3 cửa đều nằm trên triền dốc của đồi 160.

Từ ba cửa số 1, 2, 3 đi vào bên trong là lòng địa đạo. Theo kết quả đợt khảo sát, khai thông vào tháng 3 năm 1997 thì cửa địa đạo số 1 có chiều cao là 1,5m; chiều dài 54m; chiều rộng 1m, cửa địa đạo số 2 có chiều cao là 1,5m; chiều dài 45m; chiều rộng 0,9m, cửa địa đạo số 3 có chiều cao là 1,4m; chiều dài 32m; chiều rộng 0,9m. Ở trong lòng địa đạo còn có các hầm ngủ, đặc biệt là hầm hội họp: có chiều cao 2m; chiều dài 4m, chiều rộng 2m. Ở các vách trong lòng địa đạo còn có các cây củi khô, theo các nhân chứng cho biết thì nó được dùng làm trụ để mắc võng cho các cán bộ chiến sĩ nghỉ ngơi trong địa đạo.

Những giá trị về khoa học và lịch sử của địa đạo là bài học quý giá trong công tác giáo dục truyền thống, tuyên truyền trong mọi tầng lớp nhân dân, đặc biệt là thế hệ trẻ hiện nay, giúp họ hiểu được những giá trị đích thực về cuộc kháng chiến vô cùng gian khổ, nhưng cũng hết sức vẻ vang của lớp lớp thế hệ ông cha ta không tiết xương máu đã ngã xuống để giành được độc lập tự do hôm nay.

Ngoài những giá trị khoa học, lịch sử di tích này còn có giá trị về tinh thần của cán bộ, chiến sĩ đã từng sống và chiến đấu ở mảnh đất này. Những giá trị về khoa học và lịch sử của địa đạo là bài học quý giá trong công tác giáo dục truyền thống, tuyên truyền trong mọi tầng lớp nhân dân, đặc biệt là thế hệ trẻ hiện nay, giúp họ hiểu được những giá trị đích thực về cuộc kháng chiến vô cùng gian khổ, nhưng cũng hết sức vẻ vang của lớp lớp thế hệ ông cha ta không tiết xương máu đã ngã xuống để giành được độc lập tự do hôm nay. Đó cũng là cơ sở bước đầu cho công tác tôn tạo, bảo tồn và phát huy tác dụng di tích cho những năm tháng tiếp theo. Di tích còn mở ra một khả năng mới trong lĩnh vực tham quan du lịch…

Du lịch, GO! - Theo Tintuc Dulich, internet

Link to full article

Thác Drai Dăng

UBND tỉnh Đắk Lắk vừa có quyết định công nhận Drai Dăng (huyện Krông Pak) là di tích danh thắng cấp tỉnh.

< Toàn cảnh Drai Dăng vào mùa khô.

Là một con thác đẹp, vẫn còn giữ nguyên nét hoang sơ, hùng vĩ, Drai Dăng nằm ẩn mình trong thung lũng của dãy Cư Kuin và giữa những đồi cà phê, đồi thông xanh bạt ngàn, cách trung tâm thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 30 km, thuộc địa phận xã Ea Knuêc, huyện Krông Pak.

Thác có 3 tầng chính được tạo nên từ hệ thống đập tràn của thủy điện trước kia và những vách đá, cột đá thoai thoải cùng dòng nước đổ xuống, tuôn trào, tung bọt trắng xóa.

< Một trong những nhánh thác Drai Dăng.

Càng về cuối dòng, nước chảy hiền hòa hơn, luồn lách qua các khe đá rồi nhập chung lại thành dòng suối nhỏ chảy xuôi qua thôn Cao Bằng (xã Ea Knnuêc, huyện Krông Pak), qua địa phận xã Cư Ea Wi, xã Ea Hu (huyện Cư Kuin), cuối cùng đổ ra sông mẹ Krông Ana…

< Drai Dăng nhìn từ trên cao xuống, xung quanh thác là những khoảnh rừng xanh mượt.

Tuy chưa được khai thác, nhưng với cảnh quan thiên nhiên đẹp, không khí trong lành, mát mẻ, từ lâu Drai Dăng đã được người dân trên địa bàn huyện Krông Pak và các xã lân cận của huyện Cư Kuin tìm đến tham quan, vui chơi, nhất là trong những dịp lễ, tết.

Du lịch, GO! - Theo báo Daklak

Link to full article

Lên nóc nhà Đà Lạt

Đó là lần thứ ba tôi lên đỉnh Lang Biang, để rồi rút ra một kinh nghiệm là muốn cảm nhận vẻ đẹp của nóc nhà Đà Lạt, nơi có độ cao  2.169 mét này, hãy đi vào mùa đông, tốt nhất là vào tháng 12.

< Đường lên đỉnh Lang Biang.

Khi đó  cả đỉnh núi sẽ phủ đầy một lớp sương mù huyền hoặc. Người đi trên những chiếc xe U-oát đặc biệt leo lên những con dốc quanh co với chiều dài 6 km để chạm tới nóc nhà ấy sẽ có cảm giác như chạm vào cõi thần tiên.

Vào mùa này sẽ có những cơn mưa, lên đỉnh trong mùa mưa sẽ mang một cảm giác chìm đắm, những hàng thông mướt xanh hơn và làm cho lòng người xao động hơn. Cảm giác đó tôi chỉ nhận được trong  chuyến chạm lên Lang Biang lần thứ nhất.

Quả thật, lên đỉnh Lang Biang đã tạo cho du khách một cảm giác hoàn toàn  mới mẻ khi đã nhàm chán với những điểm du lịch giống nhau quá đỗi ở Đà Lạt: Nhà sàn, cưỡi ngựa, các bồn hoa thiết kế giống nhà, các hàng mỹ nghệ buôn bán giống nhau…

Tôi đi xe máy, rời khỏi trung tâm thành phố, đi hết đường Phan Đình Phùng, rồi rẽ phải theo đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, đường Dankia  là tới cổng vào. Hàng chữ “Lang Biang” đặt ở trên cao là điểm nhấn  cho nhiều du khách chịu khó leo lên, chụp tấm ảnh kỷ niệm, để đưa lên blog giới thiệu nơi mình đã đến. Tất nhiên là phải mua vé vào cổng, dù trong cổng chỉ là bãi giữ xe và những cửa hàng bán quần áo, giải khát.

Con đường lên đỉnh Lang Biang là đường đèo nguy hiểm, cấm các phương tiện đi lại ngoài những chiếc U-oát do những tài xế thiện nghệ của Công ty Du lịch Đà Lạt phụ trách lái. Mỗi xe có 6 chỗ ngồi, giá một xe là 240 nghìn đồng. Mua vé 40.000 đồng, đợi đủ khách là lên xe. Có 32 chiếc xe như vậy xoay vòng lên và xuống núi.

Thiên nhiên ban tặng cho Đà Lạt khí hậu  ôn hòa và cảnh quan tự nhiên lộng lẫy. Vì thế, cũng là thông, nhưng rừng thông khi lên đỉnh Lang Biang lúc xe trườn lên dốc, ngoặt gấp  là ngắm nhìn sự hoang dã, ngắm nhìn sự bao la. Chỉ bao nhiêu đó thôi đã cảm nhận được những rung động cho cuộc hành trình. Thỉnh thoảng lại gặp những chiếc xe máy, có lẽ của những người buôn bán trên đỉnh núi lao xuống dốc, cảnh tượng vô cùng nguy hiểm. Và tất nhiên, cũng có rất nhiều bạn trẻ vẫn thích chinh phục đỉnh Lang Biang bằng cách đi bộ. Họ vừa đi vừa nghỉ trong bóng thông phủ trên con đường dốc đứng.

Nếu du khách rất háo hức để chạm vào nóc nhà Đà Lạt, thì người lái chiếc xe U-oát lại rất hững hờ. Anh cũng có lý của anh, vì mỗi ngày dễ chừng anh lái xe lên xuống cả chục lần, anh nhớ từng mỏm đá, từng gốc cây cho nên với anh lên Lang Biang chỉ là công việc. Anh bảo : “Ba mươi phút nữa là tập trung xuống núi”. Có người bảo: “ Ba mươi phút có kịp không?”. Chỉ có đi mới có thể trả lời câu hỏi này.

Thực ra thì trên đỉnh Lang Biang này, với điều kiện vận chuyển khó khăn, nước cũng phải đem từ dưới lên, điện dùng máy phát điện nên cảnh quan khi nắng lên lộ rõ một bãi đất bằng phẳng, cỏ cây xác xơ, có vẻ buồn buồn. Ở đây có một chỗ bán quần áo lạnh, đồ mỹ nghệ nhưng không niêm giá bán, khách phải hỏi giá. Du khách vẫn thích mua ở những nơi niêm yết giá hẳn hoi, họ không thích trả giá nên hàng bán quần áo chỉ thấy toàn người ngắm nhìn bởi sợ mua mắc.

Dãy nhà ăn uống bán đủ thứ, từ cây kem tới ly cà phê, thức ăn…nhưng ít ai ăn, bởi chỉ có 30 phút để tận hưởng cảm giác leo lên nóc nhà Đà Lạt. Việc kinh doanh ở  đỉnh Lang Biang còn có những chiếc ống nhòm. Khách muốn sử dụng với thời gian 3 phút 30, tiền xu 5 nghìn đồng bỏ vào.

Dịch vụ cưỡi ngựa, chụp ảnh nhà sàn, chụp ảnh ở tượng Lang Biang khá đông với giá một tấm 20.000 đồng lấy liền. Mấy ông thợ ảnh mang cả máy phát điện lên tận đỉnh núi để rửa ảnh tại chỗ phục vụ du khách. Một hàng thổ cẩm giá khá cao so với các điểm khác do một người Kinh bán cũng thu hút khách (lần trước, tôi gặp cả một chợ thổ cẩm trên đỉnh núi do chính những người dân tộc thiểu số buôn bán)

Câu chuyện tình về chàng K'lang (người dân tộc Lát) và người con gái tên Hơbiang (người dân tộc Chil)  là điểm nhấn huyền thoại trên đỉnh núi. Bức tượng hai người giang tay đến với nhau có lẽ đã được hàng triệu du khách chọn để chụp ảnh. Có thể nói đây là điểm nhấn duy nhất ở đỉnh Lang Biang.

Đi một vòng núi mất chừng 15 phút. Khách ngộ ra là anh tài xế chiếc xe U-oát có lý khi bảo rằng 30 phút sau trở lại xe. Còn chút thời gian lại mang máy ảnh cá nhân ra chụp ảnh. Từ độ cao trên 2000 mét này, nền phía sau là lũng sâu bên dưới, suối vàng suối bạc diệu kỳ, đã thỏa lòng chinh phục.

Chiếc xe U-oát lại chở chúng tôi xuống núi, xe thắng liên tục khi đổ xuống những ngọn dốc đứng. Lại có những chiếc xe chở những người mới đến lên đỉnh Lang Biang.

Du lịch, GO! - Theo Khuê Việt Trường (Baodaklak)

Link to full article

Bình yên chùa Long Sơn

Giữa thành phố Nha Trang sầm uất bỗng có một khoảng không gian riêng mở ra thanh bình dưới chân núi Trại Thủy (phường Phương Sơn), nơi có ngôi chùa Long Sơn hơn trăm năm tuổi.

< Toàn cảnh chùa Long Sơn nhìn từ bên ngoài vào.

Chùa còn được gọi là chùa Phật Trắng hoặc Đăng Long tự. Đây là điểm đến hành hương, vãn cảnh yêu thích của người địa phương cũng như khách thập phương và là ngôi chùa nổi tiếng nhất thành phố Nha Trang bởi lịch sử lâu đời với bức tượng Kim Thân Phật tổ nằm trên đỉnh núi.

Xây dựng từ năm 1963, đã đưa ngôi chùa vào danh sách kỷ lục Việt Nam: “Ngôi chùa có tượng Phật ngoài trời lớn nhất Việt Nam”.

Chùa đẹp từ ngay cổng ra vào, bởi những cột đá và bức phù điêu bố trí ngay chính điện. Quanh chùa là vườn cây xanh mướt cộng thế núi vững chãi sau lưng, tạo cảnh sắc chung hài hòa và sinh động. Khuôn viên chùa khá rộng, do nằm giữa vườn cây nên không khí thoáng mát và trong lành. Mái chùa theo kiểu chùa truyền thống Việt Nam, nhiều chi tiết tinh xảo và đẹp mắt.

Chính điện thoáng và rộng đến 1.670m2, đủ cho hàng trăm phật tử và khách hành hương đến hành lễ. Đặc biệt có một bức tượng Phật tổ bằng đồng đang ngồi thuyết pháp, cao 1,6m, nặng 700kg.

< Mái chùa theo kiến trúc chùa truyền thống Việt, uốn cong với nhiều chi tiết tinh xảo.

Ngoài hiên chùa là gần 200 bậc thang dẫn lên núi Trại Thủy, để khách hành hương vừa chiêm bái vừa vãn cảnh chùa thanh tịnh ngay giữa thành phố sầm uất Nha Trang. Đến bậc thứ 44, du khách sẽ dừng lại để chiêm ngưỡng bức tượng Phật nhập niết bàn giả đá hoa cương tuyệt đẹp. Phía sau bức tượng là một bức phù điêu lớn mô tả cảnh 49 đệ tử của Đức Phật ngày đêm niệm Phật.

< Chính điện chùa khá rộng, nơi phật tử khắp nơi đến để niệm Phật và cầu bình an.

Tuy mới xây dựng trong thời gian gần đây, khoảng năm 2003, nhưng bức tượng tuyệt đẹp này đã trở nên quen thuộc với phật tử khắp nơi, thu hút rất nhiều người đến chiêm bái hằng ngày.

Tiếp tục rảo bước lên những bậc tam cấp, du khách còn được chiêm ngưỡng một đại hồng chung cao đến 5,5m do phật tử ở Huế tặng chùa năm 2002.

< Tượng Phật ngồi thuyết pháp nằm trên đỉnh núi.

Và khi lên đến đỉnh đồi Trại Thủy, ai cũng có cảm giác thanh thản bình an khi nhìn thấy bức tượng Phật trang nghiêm ngồi thuyết pháp hiện lên giữa trời xanh mây trắng và một không gian khoáng đạt mênh mông. Bức tượng cao 21m, bên dưới là đài sen cao 7m. Xung quanh đài sen là chân dung bảy vị hòa thượng và đại đức đã tự thiêu để chống lại chế độ đàn áp Phật giáo của chính quyền Ngô Đình Diệm.

< Bức tượng Phật nhập niết bàn nằm ở lưng chừng núi.

Được xây dựng từ năm 1963 bởi sự đóng góp của phật tử trong vùng cũng như các vùng lân cận, bức tượng tuyệt đẹp và trang nghiêm đã điểm một nét đẹp cao quý và thanh tao cho ngôi chùa.

Từ nơi này nhìn xuống cảnh vật xung quanh, có thể chiêm ngưỡng thành phố Nha Trang xinh đẹp hiền hòa bên dưới, quả là một chuyến vãn chùa thú vị, mang đến cảm giác an nhiên trong tận tâm hồn.

Du lịch, GO! - Theo Huỳnh Thu Dung (TTO)

Link to full article

Xử tệ với biển

Chúng ta đã từng thấy bãi biển Nha Trang bị “đầu độc” bởi những ống cống nước thải đổ thẳng ra biển. Chúng ta từng thấy sau mỗi ngày nghỉ cuối tuần hay lễ, bãi biển Vũng Tàu bị “bôi bẩn” bởi rác. Nhưng tất cả chẳng ăn nhằm gì nếu so với bãi biển ở Hậu Lộc (Thanh Hóa).

< Khung cảnh trong lành của biển Hậu Lộc ngày trước. bây giờ chỉ còn là chuyện dĩ vãng.

Tại bãi biển Hậu Lộc hiện đang tồn tại một bãi rác khổng lồ nằm ngoài đê bao dài hàng trăm mét gây ô nhiễm môi trường trầm trọng, hủy hoại hệ sinh thái biển và làm chết dần lớp cây rừng phòng hộ ven đê biển trồng ở đây.

Nếu như trước kia khi con đê biển hoàn thành, ở đây rất đẹp, không khí trong lành, là nơi người dân ngồi hóng gió biển mỗi khi chiều về, thì...

< Một người dân kéo bịch rác ra ném ở bãi biển Hậu Lộc.

... giờ đây chẳng còn người nào ra đây ngắm biển.

< Rác che lấp miệng cống tiêu nước cho sản xuất nông nghiệp phía trong đê.

Khi thực hiện phóng sự ảnh này, chúng tôi chỉ thấy xuất hiện ở đây những em bé lượm ve chai, những người dân mang rác ra đây để ném rồi bịt mũi vội vội vàng vàng đi về, rồi những ngư dân vứt xuống đủ loại rác thải sinh hoạt…

< Từ những chiếc ghe neo ven bờ, rác thải sinh hoạt được tống xuống biển rồi tấp vào bờ.

Theo thời gian bãi rác này đang ngày một cao hơn, rộng hơn.

Màu nước biển tại đây quanh năm luôn đục ngầu, mùi hôi thối bốc lên từ bãi rác thải luôn nồng nặc khi gặp thời tiết nắng nóng. Kinh khủng hơn, mỗi khi nước triều lên, hàng tấn rác thải lại dập dềnh trôi dạt, đổ về cống tiêu nước Ba Gồ làm cửa cống này bị vùi lấp, không thể tiêu thoát nước phục vụ sản xuất nông nghiệp của các xã Hưng Lộc, Ngư Lộc và Đa Lộc. Cua, cá khó sống được ở ven biển Hậu Lộc.

Vấn đề rác thải tại bãi biển huyện Hậu Lộc đã trở lên bức xúc từ lâu nhưng vẫn chưa thấy chính quyền vào cuộc,  sớm đầu tư xây dựng một khu xử lý rác thải cho người dân.

Du lịch, GO! - Theo Thiên Hân (TTO)

Link to full article

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Món ăn đường phố Đà Lạt

Không chỉ hấp dẫn bởi khí hậu mát mẻ quanh năm và khung cảnh thiên nhiên tuyệt sắc, Đà Lạt còn hút hồn du khách nhờ nhiều món ngon đường phố "bổ, rẻ".

Bánh tráng nướng hành mỡ

Đây là món ăn đường phố đặc trưng của Đà Lạt, nhưng trên thực tế, nó món này mới chỉ có cách đây khoảng ba năm.

Ban đầu chỉ là món bánh tráng nướng mỡ hành, sau đó để hấp dẫn người ăn, các phụ gia được nghiên cứu và thêm vào mang đến sự phong phú về chủng loại.
Thành viên Hanhan của diễn đàn phuot.vn cho biết, bây giờ, Đà Lạt có bánh tráng nướng trứng, bò khô, bánh tráng phô mai, bánh tráng sốt sốt mayonnaise... Mỗi người bán là một tùy biến khác nhau.

"Theo như cô bán hàng nói, không phải thích cho gì vào bánh tráng nướng là được; phải nghiên cứu xem có hợp không, ăn có ngon không... Xem ra cũng rắc rối lắm đấy", Hanhan chia sẻ.

Theo thành viên này, nếu bạn ở gần trung tâm Đà Lạt, dạo bộ quanh chợ và đi vào đường Nguyễn Văn Trỗi, có một tiệm bánh tráng nướng được xem là ngon nhất nhì ở đây. Nó nằm khép nép bên hiên nhà, gần đó là nhà thờ tin lành. Tuy nhiên, phải lưu ý là quán quán chỉ bán từ 1h chiều.

Nem nướng

Dạo tối Đà tìm món ăn khuya thì nem nướng Bà Hùng là một lựa chọn khó bỏ qua của đám dân teen. Nguyên liệu là thịt bò xay nhuyễn và nướng trên bếp than củi, khi ăn cuốn với bánh tráng và rau thơm... ngon tuyệt.

Trước đây, một suất nem nướng chỉ 12.000 đồng, còn nay có thể tăng theo biến động giá cả thị trường. Tuy nhiên, nếu ăn hết suất thì cũng là lúc no căng bụng.

Hiện, nem nướng Bà Hùng có mấy cơ sở như ở Phan Đình Phùng... nhưng ngon nhất vẫn là nơi gốc của nó - ở chợ Chi Lăng gần bệnh viện Quân đội của Học viện Lục quân.

Bún, phở và thập cẩm các món...

Người Hà Nội du lịch Đà Lạt, nếu muốn thưởng thức hương vị phở Thủ Đô, có thể tìm thấy ở xứ sương mù. Quán phở Hà Nội trên dốc đường Hải Thượng Lãn Ông lúc nào cũng tấp nập khách.

Ngoài ra, ở kế bên khu Hòa Bình có quán phở Hiếu mở bán khá khuya. Ngày thứ bảy, chủ nhật, khu Hòa Bình được dành làm phố đi bộ, khách đi chơi về khuya thường tạt qua làm tô phở cho ấm người.

Đối với du khách ở Sài Gòn lên thì nhiều năm nay đã quen với quán bún 44 Hùng Vương (bà già tóc bạc) và một quán bún Huế khác là bún Công (nằm trên đường Phù Ðổng Thiên Vương - trên đường đến khu du lịch Thung lũng Tình yêu). Trước đây, món bún Công còn giữ được nét đặc trưng của Huế là rất cay nhưng dần dần để phù hợp với khẩu vị dân địa phương và khách du lịch tứ phương, ít cay hơn nhưng nếu là người sành ăn cay thì nên dặn người phục vụ cho thêm ớt.

Tuy nhiên, nếu đã đến Đà Lạt, dân phượt không thể không nếm các món ăn tối ở chợ Âm Phủ. Đó không phải là những món cao sang, cầu kỳ, mà chỉ là những nồi ốc luộc nóng hổi hay khô cá, khô mực làm mồi uống vài ly rượu gạo, rượu thuốc, hoặc là trứng vịt lộn và những món bún cháo bình thường... Song, điều ấn tượng là chỗ nào bán thức ăn cũng kèm thêm trà gừng nóng miễn phí, mà dư vị sẽ còn đeo đẳng mãi người đi.

Du lịch, GO! - Theo Datviet

Link to full article

Bài đăng phổ biến